- Cậu dự định lui một bước lớn? Hứa Hồng Bá hỏi: - Chiếu theo thế cục phát triển xuống, mảng phân công quản lý của Lục Văn Phu, Giang Mẫn Chi sẽ nhét một người vào, nói không chừng chính là Lưu Văn Đào.
- Trên chính trị cho tới bây giờ cháu vẫn chưa có dã tâm gì, cũng càng không muốn biểu hiện ra dã tâm gì.
Trương Khác cười khổ: - Cẩm Hồ thúc đẩy một số công tác kinh tế trên địa phương cũng không có yêu cầu lợi ích đặc biệt gì, nhưng xã hội này không phải là xã hội thanh giả tự thanh, nếu họ cho rằng nhét một người vào sẽ là chèn ép không nhỏ đối với Cẩm Hồ, vậy cứ để họ nhét vào đi... Nếu như Đông Hải thật sự bền chắc như thép không có sơ hở có thể chui, nói không chừng bên trên sẽ càng cảnh giác với Cẩm Hồ hơn. Giang Mẫn Chi muốn từng bước ép sát, Cẩm Hồ sẽ từng bước thoái nhượng. Cũng phải cho một số người bên trên an tâm mới được.
- Trong lòng Lý Viễn Hồ cũng nghĩ như vậy chứ? Hứa Hồng Bá cười khẽ: - Hắn có hoài bão chính trị càng cao xa hơn, sẽ không ngoan cố nhìn Đông Hải là địa bàn của hắn, tuyệt đối không cho phép người khác nhúng chàm. Giang Mẫn Chi muốn khuấy đảo cục diện, hắn tự nhiên có thể thuận nước đẩy thuyền một phát...
Trương Khác gật đầu: - Giang Mẫn Chi thật muốn nhét Lưu Văn Đào vào thành viên Chính phủ tỉnh, thậm chí để Lưu Văn Đào thay thế Lục Văn Phu hiệp trợ hắn chủ trì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822878/chuong-1275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.