Trương Khác về chung cư tắm rửa xong mới quay lại 1978, còn chưa đi vào đã nghe thấy bên trong cười vang, đang do dự không biết có nên " cô đơn lặng lẽ" bỏ đi hay không thì nghe thấy Tôn Tĩnh Hương lớn tiếng nói: - Đừng cười nữa, đừng cười nữa, nếu để cậu ấy biết chúng ta ở đây vui vẻ thế này, sẽ không dám vào đâu. Đợi cậu ấy vào trước, lát nữa ai đi lấy cái áo dính rong rêu của cậu ấy tới đây bắt mặt ở hiện trường cho chúng ta xem lần nữa... Hay là chúng ta lừa cậu ấy ra hồ một chuyến, sau đó đẩy xuống hồ. Ôi! Không được thưởng thức lúc cậu ấy ngã xuống hồ là tiếc nuối trong đời.
Tiếng cười vừa lắng xuống một chút đã bùng nổ, Trương Khác thở dài, không ngờ Đinh Văn Di trở về 1978 trước đem chuyện xấu của y tuyên dương rồi, không có chút tự giác nào của người vừa bị "chồng bỏ" cả.
Trương Khác nghênh nghênh mặt đi vào, nhìn những khuôn mặt cười thoải mái, chỉ muốn cầm búa đập mỗi người một phát cho thống khoái: - Tới đây, ai muốn tới bên hồ tản bộ, tôi bồi tiếp hết. Tới sau Đường Thanh, nhéo hông cô, gằn giọng nói: - Trong dáng vẻ hớn hở của bạn kìa, chúng ta đi tới bên hồ tản bộ trước nhé?
Đường Thanh ra sức vùng vẫy nhưng không thoát được bàn tay của Trương Khác, xuống nước cầu xin, chỉ có điều nụ cười trên môi càng vui vẻ.
Đinh Văn Di gạt nước mắt, cố nhịn cười nói với Đường Thanh: - Em phải trông chừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822867/chuong-1270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.