Lâm Tuyết lòng suy nghĩ lung tung, cũng chú ý thấy mặc dù mình ngồi phía chính diện Trương Khác, nhưng y rất ít khi nhìn mình, tựa hồ trò đùa nho nhỏ không thành công kia căn bản không để trong lòng, Lâm Tuyết thấy hơi chua chát, cảm giác bị xem thường không dễ chịu một chút nào, chuyển ánh mắt sang chỗ khác.
Thanh niên kia chỉ coi cô ta làm bộ thẹn thùng, thấy Lâm Tuyết mặc váy đen trễ cổ, bờ vai trần lõa lộ, da dẻ trơn bóng như ngọc, non mịn tới mức tựa hồ chỉ cần bóp khẽ một cái là có nước chảy ra, khe vú lập lờ kia, ánh mắt mê người kia, cùng chiếc mũi thẳng cảnh môi hồng đẹp đẽ, nếu chẳng phải nhìn thấy cô ta mặc cả với Trương Khác, thật khó tưởng giai nhân khí chất mê đắm lòng người này lại đi làm cái nghề ấy. Trong lòng hắn thầm tính nếu như bao cô gái này sẽ tốn bao nhiêu tiền, cứ như bị bỏ bùa mê thuốc lú, hoàn toàn không để ý thanh niên lúc nãy mặc cả với cô gái trước mắt đang cười đùa với một đám con gái, vậy sao có thể tới quán bar săn tình?
Hắn cũng hoàn toàn không ý thức được lúc này cửa quán bar bị người ta đẩy ra, có một thiếu phụ mặc váy đi vào, ánh mắt lo lắng nhìn quanh quán bar tìm kiếm, tới khi dừng trên người mình thì thở phào. Thiếu phụ đó thấy hắn ánh mắt si mê nhìn Lâm Tuyết ngồi cùng bàn thì có chút nghi hoặc, nhưng có hai thanh niên sơ mi trắng, cắt đầu đinh đi vào thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822855/chuong-1264.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.