- À phải. Tô Nhất Đình quay lại quầy bar nói với Trương Khác: - Anh có nhân tuyển nào thích hợp cho 1978 chưa? Tới tháng 7 tôi sẽ rời Kiến Nghiệp, không muốn dính dáng gì với mọi người nữa, bạn trai ở bên nhau ba năm, cuối cùng không ngờ lại nói với tôi là yêu tôi vì muốn tiếp cận với Hà Huyền, mọi người nói xem, trái tim này phải tan nát thế nào mới biểu đạt được trái tim tan nát đây?
- Chẳng phải bạn thường nói nam nhân không đáng để thương tâm, vứt bỏ sớm mới không gây trở ngại cho cuộc đợi à? Hà Huyện cười khúc khích:
- Lúc này còn dám cười trên đau khổ của người khác à? Tô Nhất Đình nghiến răng nghiến lợi nhéo hông Hà Huyền, Hà Huyền vừa cười vừa la lớn xin tha, nhìn thấy Trần Phi Dung cũng tủm tỉm cười, chẳng có vẻ gì cảm thông với mình, đưa tay còn lại ra nhéo hông Trần Phi Dung, bảo Trương Khác: - Anh trông coi hai con yêu tinh này chặt một chút, đừng để bọn chúng đi gây hại con gái phàm trần, nếu anh không tìm được ai trông coi 1978 thì có thể mỗi ngày dẫn hai con yêu tinh tới đây. Rồi đẩy Trần Phi Dung và Hà Huyền về phía Trương Khác, cô chạy đi tụ hội với bạn học trong phòng.
- Đứng sau quầy ba nhìn người qua kẻ lại cũng là cuộc sống đáng mong ước đấy. Hàn Huyền chống cằm lên quầy bar, cô vóc dáng cao ráo yểu điệu, từ khi sang Hong Kong cắt tóc ngắn, trông càng thêm tinh nghịch đáng yêu, đôi mắt to
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822846/chuong-1259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.