- Trương Khác nghĩ gì thì chị biết sao được? Trần Tĩnh gạt phắt ngay: - Bất kể thế nào, xí nghiệp luôn phải lấy lợi nhuận làm mục đích.
- Cho dù muốn lợi nhuận cũng không nên vội thi hành chế độ thu phí hội viên. Tạ Tử Gia khi nói chuyện kích động có rất nhiều động tác nhỏ, mái tóc bị cô bứt, gãi, vò tới xù lên: - Dưới chế độ hội viên miễn phí, lấy thu phí tăng giá trị phục vụ hộ dùng cao cấp, nhưng tuyệt đối không có nghĩa là có thể hạn chế lợi ích của hội viên phổ thông. Côn Đằng Online, Sáng Vực Đông Đại, Trác Vực chỉnh hợp tài nguyên internet của nhau cũng phải lấy đây làm tiền đề. Trong hoàn cảnh ứng dụng internet trong nước hiện nay, MICQ của Côn Đằng Online nên giao cho Sáng Vực Đông Đại vận hành liên hợp với game online, mạng xã hội như thế mới có hiệu quả cao... Ngoài ra mô hình phát triển của Trác Vực cũng rất nguy hiểm.
- Đường lối rất tốt, trước kia chị không nghĩ em nghiên cứu chuyên sâu về vấn đề này như thế, chẳng bọn họ đều là hạng ngoan cố, không nghe lọt ý kiến của em? Trần Tĩnh hỏi:
- Bên phía Ái Đạt ít sơ hở, nghiền ngẫm chẳng thù vị gì, chứ còn bên phía Sáng Vực Đông Đại, ha ha... Tạ Tử Gia cười rất khoa trương: - Bọn họ nói cần thảo luận nội bộ thế là đuổi em đi, chị bảo xem có phải là qua cầu rút ván không?
- Em không nói gì kích thích bọn họ chứ? Trần Tĩnh rất hiểu Tạ Tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822815/chuong-1247.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.