- Đáng ghét, Tử Gia tìm anh, anh bò đi bò lại làm gì, nó có xông vào bắt gian đâu, hơn nữa có muốn bắt gian cũng chẳng tới lượt nó. Trần Tĩnh lười nhác nằm đó, cánh tay chắc đè lên đệm, ánh mắt ngái ngủ hết sức quyến rũ, cánh môi hồng non mềm như cánh hoa cong lên, rất bất mãn chuyện Trương Khác bò qua bò lại trên người mình.
- Không biết có chuyện gì, cả hai chiếc điện thoại của chúng ta đều kêu. Trương Khác giơ di động lên: - Máy của anh bên này.
- Á. Thần kinh Trần Tĩnh như lò xo bung ra, tỉnh ngay lập tức, cầm lấy di động: - Tử Gia, sớm thế tìm chị có việc gì? Nhớ ra cô và Trương Khác không thể cùng lúc nhận điện thoại trong cùng phòng, bảo y ra ngoài cửa nhận điện, lúc này nhìn thấy y mông trần bò xuống giường, không nhịn được cười, cô không thể ngồi dậy, đêm qua hai bọn họ trần truồng ôm nhau ngủ, cúi mình nhặt chiếc khăn tắm dưới đất ném cho Trương Khác.
Điện thoại của Trương Khác là do Tiêu Tấn Thành từ New Yorrd gọi tới, nội dung giống cuộc điện thoại của Tạ Tử Gia, nói chuyện chỉ số Nasdaq giảm mạnh.
- Ài. Trương Khác nói vài ba câu cúp máy, thấy Trần Tĩnh cũng cúp điện thoại của Tạ Tử Gia, ngáp dài: - Mộng đẹp thế là tan tành, biết vậy đã tắt máy trước khi ngủ.
- Mơ thấy ai mà tiếc nuối thế?
- Trừ em ra còn mơ thấy Hứa Tư, Vãn Tình, Tiểu Thanh, Đan Thanh... Trương Khác mặt dầy chui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822798/chuong-1235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.