- Cậu nói không khó, không có cậu chỉ cho, bọn tôi chẳng nhìn thấy. Thời Học Bân hì hì cười nịnh: - Lão đại đúng là lão đại.
Trương Khác chẳng đề ý tới lời nịnh bợ của hắn, nhìn thấy trước ngực Hồ Kim Tinh còn đeo biển giám đốc thực tập Tân Sáng Vực, sau khi bán nghiệp vụ quán nét cho Hải Túc, y không quan tâm đến nó nữa, liền hỏi tới chuyện này.
- Bọn chúng hi vọng nghiệp vụ quán nét làm mặt tiền cho sản nghiệp công nghệ cao của Hải Túc, đầu tư khoản tiền lớn vào đó, chỉ là sản nghiệp quán nét ngưỡng tiến vào thấp, Hải Túc điên cuồng khuếch trương khơi lên làn sóng đi theo quy mô khá lớn. Bọn tao không quan tâm tới con số mới nhất, đoán chừng trong một năm qua số lượng máy mới tăng gấp đôi rồi. Mày đừng thấy trong ngõ Học Phủ vẫn chỉ có hai quán net cỡ lớn, đó là vì tiền thuê ở đây cao, còn ở đường Mã Liên cả phố mở quán nét rồi. Đỗ Phi dự đoán: - Hiện còn duy trì được lợi nhuận tương đối cao, nhưng cứ phát triển với tốc độ này không tới 1 năm nữa mọi người phải giảm giá tranh nhau nguồn khách rồi.
- À phải, Liên Thông Đông Hải ngày mai có lời mời dự tiệc, tao vốn từ chối nhưng nghe nói bọn họ có hạng mục đầu tư khá thú vị muốn thực thi trong thời gian ngắn, bọn mày đi ăn chực một bữa với tao... Trương Khác sực nhớ ra:
- Liên Thông muốn bày trò gì ở Đông Hải Thế? Đỗ Phi tò mò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822786/chuong-1229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.