- Rất ít khi nghe gia gia khen người khác như thế đâu. Giang Mi kéo cánh tay Giang Tĩnh Hàm, thò đầu tới phía trước nhìn vào mắt gia gia: - Sao cháu cảm thấy anh ta lại rất bình thường. Gương mặt như trai bao đó, vì tiểu minh tinh mà tranh chấp mới là việc anh ta nên làm.
- Nhìn người chỉ dùng con mắt nhìn thì chưa đủ.
Giang Tĩnh Hàm nở nụ cười: - Đời này ta biết vô số người, gặp qua vô số gương mặt, nhìn người đánh giá người vẫn có chút tự tin. Cháu đấy, bây giờ còn quá trẻ. Ông ta lại nói với con trai Giang Mẫn Chi: - Sau này con gặp mặt cậu ta, sẽ biết là ta nói có đúng không.
- Con còn có thể không tin ánh mắt của cha sao? Giang Mẫn Chi cười nói: - Bên ngoài là một số tin đồn làm loạn ánh mắt, nhìn người phải nghe lời nói xem việc làm, lời đồn chung quy chỉ là lời đồn mà thôi. Con biết chọn lựa mà...
Hai người vừa đi vào trong nhà vừa nói chuyện, Giang Mẫn Chi còn nói thêm: - Hay đi ngủ sớm đi, ngày mai còn phải dậy sớm tới Kim Sơn ngồi máy bay về Bắc Kinh nữa?
Giang Mẫn Chi thấy con gái phía sau có chút không yên lòng, hình như có tâm sự gì mới hỏi nó: - Lúc nãy nói nhiều lắm mà, sao giờ lại im lặng rồi?
- Chúng ta cũng đâu có gấp. Con và gia gia cùng cha ngồi xe lửa về Bắc Kinh được không? Giang Mi kéo cánh tay Giang Tĩnh Hàm: - Khi còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822755/chuong-1219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.