Đêm khuya người tĩnh, tiếng đi cờ cạch cạch không ngừng.
Chu Thục Huệ khoác áo ngủ đi vào, hai người đâu có chơi cờ, mà chỉ cầm quân cờ trong tay gõ vào bàn cờ. - Hai người có đi ngủ hay không, sắp 1 giờ rồi?
- Bà ngủ trước đi, giờ tôi đi ngủ cũng ngủ không yên được, ngồi thêm một lúc nữa.
Từ Học Bình nói. Đào Tấn còn có thể tiếp tục phát huy lực ảnh hưởng ở trên vị trí Phó Ủy viên Quốc hội Nhân dân, hai năm sau hắn lui xuống, chỉ sợ sẽ triệt để về hưu rồi. Nếu thật muốn nghỉ ngơi thì đợi đến lúc đó cũng không trễ.
Trương Khác ngả tay. Từ Học Bình tóm y ở chỗ này nói chuyện, y chung quy không thể chui về phòng đi ngủ.
Chu Thục Huệ bất đắc dĩ thở dài một hơi: - Ông nên học Đào Tấn ấy. Ông ấy đều lợi dụng người khác hóa giải áp lực thay mình. Ông thì ngược lại, toàn ôm trọng trách của người khác lên thân mình.
- Tôi học ông ta, là tứ bất tượng; ông ta học tôi, cũng là tứ bất tượng...
Từ Học Bình vừa cười vừa nói, lại vung tay, bảo vợ đừng ở chỗ này quấy rầy.
Chu Thục Huệ cảm thấy ban đêm hơi lạnh. Bà nắm chặt áo ngủ nói: - Để tôi giúp hai người làm hai chén bánh trôi, đợi lát nữa đói bụng ngủ cũng khó chịu...
Trễ thế này, bà cũng không tiện gọi bảo mẫu chuẩn bị bữa ăn khuya.
Trương Khác lại cùng Từ Học Bình thảo luận đến các nhân tố khác gây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822747/chuong-1214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.