Cô vợ nhỏ của y vừa tắm xong, khuôn mặt mang sắc hồng khuất sau mái tóc chưa hô hết, hàng mi mềm, đôi mắt ươn ướt, quyến rũ không nói lên lời, bao mệt mỏi sau chặng đường xa của Trương Khác tan biết hết, đưa tay vuốt ve mái tóc dài của Đường Thanh, ghé mặt vào cổ cô hít nhẹ: - Hiện mình càng chẳng còn tâm tư xem tài liệu nữa... Bạn thật xinh đẹp.
- Chỉ biết lừa các cô bé thôi. Đường Thanh người ngọt lịm, dựa người tới, gối đầu lên vai Trương Khác, nhìn bầu trời lấp lánh sao: - Khi vừa tới Perth, chị Đan Thanh lái xe đưa bọn mình vào sâu trong sa mạc, đi một ngày một đêm không thấy bóng người.
- Có phải là lo cô ấy bỏ lại trong sa mạc không? Trương Khác ôm cơ thể mềm mại của Đường Thanh vào lòng, hỏi đùa:
- Không được xen vào. Đường Thanh đưa tay bóp miệng Trương Khác, nói tiếp: - Phong cảnh cực đẹp, chỉ là không thấy bóng người, mới thực sự cảm giác được Perth là thành phố cô tịch. Bạn có cảm giác thế không, cuộc sống giống như một thành phố cô tịch, đi rất xa mới cũng không thấy bóng người, thi thoàng qua thành phố khác, hoặc là có khách qua thành phố của bạn, sẽ hết sức quý giá, nếu bỏ qua, thì không còn khả năng giữ lại nữa? Đầu ngẩng lên nhìn mặt y: - Người ta không phải là cô bé ngoan ngoãn chẳng hiểu gì như bạn nghĩ, người ta đủ trưởng thành rồi. Thấy tay Trương Khác lặng lẽ lần mò qua cổ áo mình, nhéo tay y:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822697/chuong-1188.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.