Lưu Minh Huy chiều tới Bắc Kinh bàn việc với Liên Thông, Tống Uyển Bội trực tiếp về công ty, tuy cô ít xuát hiện ở công ty, chuyện gì cũng có trợ lý và quản lý an bài, nhưng vẫn có phòng nghỉ riêng của mình ở công ty, cô cũng không liên hệ trước, tới thẳng phòng nghỉ, định dọn dẹp đồ riêng.
- Còn tưởng cô ta thanh cao thế nào, nhìn kiểu đi của cô ta là biết trước kia chẳng phải thứ hàng tử tế.
Tổng Uyển Bội giờ mới chú ý cửa phòng nghỉ không đóng chặt, cô có thể nghe thấy ngoài hành lang có tiếng người bàn tán, cô không rõ mình đi lại liên quan gì tới trước kia không thanh cao?
- Chẳng thấy chị ấy đi lại có gì khác trước kia? Có người khác hỏi:
- Em còn là tiểu cô nương, chưa hiểu chuyện gì cả, tránh dạy hư em, lần trước Lý Ngọc buổi trưa bị hẹn đi ăn cơm, em không để ý cô ấy lúc về kẹp chân mà đi sao? Sau đó mỗi lần cô ta từ phòng ông chủ đi ra, em không thấy cô ta đi lại tự nhiên hơn nhiều sao?
Người kia phì cười.
Tống Uyển Bội giờ mới hiểu đi đứng liên quan gì tới thanh cao rồi, nghe những lời nghị luận bẩn thỉu như thế, tất nhiên cảm thấy tức giận, lại từ trong miệng trợ lý và quản lý của cô nói ra, càng làm cô cảm thấy đau khổ. Buối sáng trên đường đi tới trấn Hương Lâm, Tống Uyển Bội có thể nhìn ra quản lý và trợ lý của mình còn mong mình cứng rắn hủy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822682/chuong-1181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.