Trương Khác cũng chẳng tới mức bị nữ nhân giáo huấn vài câu là nổi giận, định giải thích thêm, chỉ thấy cô gái trước mắt rất quen, hình như thấy ở bộ phim nào đó rồi, thành ra lời tới miệng có hơi lắp bắp: - A, cô là...
- Đúng là thứ tố chất thấp. Cô gái kia ném lại một câu lách người đi ra.
- Hình như làm cô ấy bị đau thật rồi. Trương Khác nhìn theo bóng lưng của mỹ nhân tuyệt sắc, tự nói: - Con người khi xoay mình bản năng dùng sức rất mạnh thì phải?
Cô gái kia tai thính quay đầu lại, đôi mắt ẩn chứa lửa giận hết sức nghiêm khắc.
Trương Khác cười với Tiểu Thành: - Cô ấy có cho rằng tôi cố ý không?
- Nói không chừng còn có rất nhiều người sẵn lòng đến gần ngài Trương ấy chứ...
Trương Khác cười cho qua, không dính vào chủ đề mập mờ này với cô ta, cảm thấy cô gái kia thực sự quen mắt, không nhớ ra được là ai, hỏi: - Thành tiểu thư có thấy cô ấy rất quen không, hình như là đóng phim gì đó.
- Ngài Trương đúng là ngày trăm công ngàn việc, ngay cả đại minh tinh Tống Uyển Bội cũng không biết sao? Tiểu Thành cười quyến rũ: - Chẳng trách những cô gái dung tục khác không lọt được vào mắt anh. Nói khỏi miệng mới nhận ra khác nào vơ cả mình vào.
- Ồ! Trương Khác vỗ trán, Tống Uyển Bội năm 2002 -2003 nghỉ đóng phim gả vào hào môn, từ đó ít xuất hiện, chẳng trách không để lại mấy ấn tượng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822664/chuong-1174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.