Bắc Kinh đang có tuyết lớn, tuyết bị gió cuối lên, liên tục đập vào cửa kính chắc gió, phát ra tiếng xào xào nhẹ, mặc dù ở trong đại sảnh đón khách ấm áp như mùa xuân, nhưng cũng đủ cảm thấy cái lạnh của Bắc Kinh.
- Em đi gặp Tiêu Thụy Dân xong rồi tới tìm chị nhé? Trương Khác nhìn đôi mắt trong như đầm nước của Tạ Vãn Tình, trong đó có gợn sóng lăn tăn, nhân lúc nhân viên công tác đi ra đợi xe tới đón, nắm bàn tay ấm áp của Tạ Vãn Tình hỏi: - Hay là ở với chị trước, đợi ông ta tới tìm?
- Đi gặp ông ấy đi, chị chờ. Tạ Vãn Tình giọng rất nhỏ, nụ cười quyến rũ vô song.
Nhìn đôi mắt long lanh nước của Tạ Vãn Tình, Trương Khác nhẹ nhàng đặt tay lên cái bụng êm ái của cô, áp tới, khẽ hôn lên vành mắt của Tạ Vãn Tình, tay miết nhẹ bụng dưới của cô: - Chỗ này của chị có nước rồi đây này....
Tạ Vãn Tình nắm lấy tay Trương Khác, khao khát nóng vội bị Trương Khác nhìn ra, cảm thấy có chút xấu hổ, nghĩ tự thấy buồn cười, thấy trợ lý quay về báo xe đã tới, đẩy Trương Khác ra: - Chị tới Hương Lâm trước đây, tùy em muốn tới khi nào thì tới.
Trương Khác ở lại đại sảnh một lúc mới gọi điện thoại cho Tiêu Thụy Dân, nói Bắc Kinh gió to tuyết lớn, y vừa mới đến nơi, sẽ tới biệt thự tiểu trấn Hương Lâm trước.
Tiêu Thụy Dân tất nhiên không hi vọng xa vời tới Bắc Kinh là tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822647/chuong-1164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.