Tôn Tĩnh Mông mặc chiếc T-shirt siêu dài màu xám, lúc khom mình ngồi xuống mới để lộ ra chiếc quần ngắn bên trong, đôi chân dài hoàn mỹ tận tình khoe bên ngoài, chiếc áo rộng mặc dù che đi đường cong của vòng eo nhỏ, bầu vú vểnh cao, nhưng nhìn cặp chân dài nõn nà cùng khuôn mặt than thần tinh tế, có thể cảm thú được tư vị dụ hoặc của cơ thể thanh xuân kiều diễm là như thế nào.
Tôn Tĩnh Mông xuống xe vào quán bar, tóc dính nước mưa, có vài sợi tóc bết trên chiếc trán trón bóng, cô cẩn thận đi tới chỗ ngồi, không vội ngồi xuống, chăm chú nhìn vào đôi mắt của Trương Khác, nhẹ giọng hỏi: - Ở Kiến Nghiệp có thi thoảng nhớ tới người ta không?
- Em nói xem, nếu không anh vất vả tới đây làm cái gì? Trương Khác nhìn đôi mắt như tinh linh đó, chẳng biến nên lún vào hay vùng vẫy thoát ra, cứ nhìn thế một lúc, mới gọi bồi bàn mang menu tới: - Ngồi ở quán bar Singapore chẳng thể tìm được cảm giác ở 1978, kinh doanh quán bar cũng phải nhìn người...
- Ông chủ nơi này có phải hạng phá gia chi tử như chúng ta đâu, người ta phải dựa vào nó nuôi sống gia đình, nói không chừng còn phải nuôi vài ba cô tình nhân, ở đây nuôi tình nhân không phải là phạm pháp đâu nhé. Tôn Tĩnh Mông cũng biết mình là đồ phá gia chi tử, cười giảo hoạt nháy mắt với Trương Khác: - Em xem băng pháo hóa đêm Thiên Hỉ rồi, thật tiếc không về Kiến Nghiệp, khi đó lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822632/chuong-1156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.