- Nghe thấy chị Đan Thanh đưa mình ra đỡ cho Tiểu Khác một dao, mới đầu không rõ tình cảm trong lòng thế nào, em chỉ nấp trong phòng khóc. Đường Thanh như con mèo nhỏ cuộn mình ở đầu giường, mép váy ngủ cuộn lên, đôi chăn dài đẹp đẽ tùy ý duỗi ra gác lên chăn, nhớ lại sự kiện bắt cóc xảy ra mà đông năm ngoái: - Về sau nghĩ lại, đổi lại là em cũng sẽ lao mình ra đỡ, chỉ là nói thì dễ, trong hoàn cảnh nguy hiểm như thế, chẳng dám nắm chắc trăm phần trăm mình dám làm thế...
Hứa Tư chẳng bao giờ ngờ được lại có cơ hội cùng Đường Thanh ôm chặt ngồi trên giường tâm sự với nhau không có chướng ngại nào như thế, kéo chăn lên che quá đùi, nghĩ lại từng chuyện xảy ra cùng Trương Khác những năm qua, giọng có chút thương cảm: - Mùa he năm 94 ấy, cảm giác bản thân bị nhốt trong vực sâu tối tăm băng giá, không còn sức kháng cự. Giống như cỏ dại bị chặt đứt ném xuống bùn, nhìn có vẻ tươi tốt đấy, nhưng tự mình biết đã bắt đầu thối rã rồi... Nghĩ đi đi nghĩ, chị không thể kiên cường sống tiếp như Đan Thanh được. Đan Thanh một mình ở lại Perth cũng không phải chuyện chị làm được. Đôi khi chị nghĩ, cậu ấy chỉ cho chị một chút thôi, cũng hơn tất cả người khác có thể cho chị. Sự thực thứ cậu ấy cho chị không phải chỉ một chút, đôi khi nghĩ mình nấp vào một góc nào đó nhớ nhung cậu ấy là đủ rồi, chị luôn cảm thấy có lỗi với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822630/chuong-1154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.