Bên này vừa khẩn cấp liên hệ với cửa hàng hoa, vừa đợi Đỗ Phi tới.
Đã sắp 10 giờ, hoa trong các cửa hàng còn có hạn, phải để phục vụ chuyện làm ăn của cửa hàng, không thể đưa hoa tới, lúc này liên hệ với thương lái mua hoa của nông dân cũng không kịp nữa, thi thoảng có thương lái thừa hoa cũng thừa cơ báo giá trên trời, làm người ra cau mày.
- Xe đằng sau Đỗ Phi là xe gì thế? Tần Cương đứng chỗ cao, qua đám đông nhìn thấy chiếc Porsche vàng thời thượng của Đỗ Phi trước tiên, phía sau còn có mấy chiếc xe tải.
- Í, hay là lão đại sớm đã tính tới khó khăn của chúng ta? Thời Học Bân nhảy lên bục cao nhìn, thấy một chiếc xe tải đã đỗ lại, lái xe xuống mở thùng sau ra, đỏ rực, quả nhiên là toàn hoa hồng, Đỗ Phi và Thịnh Hạ xuống xe, chen lấn đám đông đi tới.
- Nghe nói tên tiểu tử nhà anh chuẩn bị tặng hoa hồng cho toàn bộ thiếu phụ, thiếu nữ Kiến Nghiệp, tôi lo anh làm hỏng chuyện nới tới chi viện. Thời gian hơi gấp, chỉ có thể điều được mấy xe hoa từ vườn hoa Hải Châu, Tân Thái tới. Nếu vẫn không đủ phát, anh cứ đợi mất mặt đi. Đỗ Phi đi tới đấm vai Thời Học Bân đùa:
Nhìn thùng xe xe đầy chặt hoa hồng, lại có mấy xe, chắc phải tới mấy chục vạn bông, Thời Học Bân mới biết khi Trương Khác nói chuyện này với mình đã lường trước được khả năng có thể giống như đốm lửa nhỏ thiêu rụi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822627/chuong-1152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.