Trương Khác nhớ lại kiếp trước y và Đỗ Phi tổ chức thành viên clb mang bạn bè leo núi Yến Quy, có cả Trần Ninh và Vu Trúc, mọi người ngồi trên núi chơi bài, ngắm mặt trời của thiên niên kỷ mới, xuống núi rồi mới biết dưới núi đều mưa, cả thành phố bỏ lỡ lần đầu mặt trời mọc của thiên niên kỷ mới.
Trương Khác đứng đó tới khi có tiếng con gái phì cười mới tỉnh lại, phát hiện ra mình cầm đồ vệ sinh phụ nữ đứng ngây chỗ này trông rất ngốc.
Nhìn Trần Ninh và bạn tính tiền xong đi ra cổng siêu thị, Trương Khác vội chạy tới tính tiền, y mua cả đống đồ, tính tiền xong đuổi theo tới cửa ngõ thì Trần Ninh đã đi xa rồi.
Trương Khác cứ đứng đó nhìn Trần Ninh rẽ vào cổng trường mới quay về.
~~~~~~~~~~~~~~o0o~~~~~~~~~~~~
Về tới căn nhà gỗ bên hồ, Trần Tĩnh đã dọn dẹp phòng ốc gọn gàng, điều hòa đã bật lên, cô cởi áo khoác ra, chỉ mặc mỗi chiếc áo len bó, mái tóc dài tùy ý đặt bên vai, đẹp dịu dàng, thấy Trương Khác xác đồ lên, cô đưa tay nhận lấy, khuôn mặt thanh xuân nở tràn nụ cười mê đắm.
Nhìn Trần Tĩnh thướt tha đứng đó đợi mình, chút mất mác rối loạn trong lòng Trương Khác mới lắng xuống, trong lòng dâng lên cảm giác êm đềm quen thuộc.
Đưa túi đồ cho Trần Tĩnh sách, Trương Khác vươn tay ôm thân thể ấm áp của cô, vòng tay siết chặt lấy tấm eo thanh mảnh mềm mại như không xương, thì thầm bên tai cô: - Một đêm như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822614/chuong-1146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.