- Anh chỉ muốn mời em cốc cà phê. Trương Khác nhìn Hồ Duy Giai: - Nếu vừa rồi anh nói gì khiến em hiểu lầm, thật sự xin lỗi em... Nếu như em muốn biết đám người Trần Dũng đó là loại gì, anh không ngại mời em thêm một cốc cà phê nữa, có lẽ trong lòng em cũng hiểu, có lẽ em cảm thấy những điều đó không hề gì, anh chỉ mời em một tách cà phê... Lam Mạn cà phê, có lẽ sau này có chàng trai thực sự vì em uống Lam Mạn cà phê.
Phục vụ mang cà phê lên, Hồ Duy Giai ngồi xuống, im lặng uống hết rồi mới đi.
Lý Hinh Dư áp mặt lên cửa kính, nhìn cô gái đó đi dưới cây ngô đồng vừa đi vừa lau nước mắt, quay lại trừng mắt nhìn Trương Khác: - Anh thật tàn nhẫn, vô lại tán tỉnh người ta, lại tàn nhẫn đả kích...
Trương Khác nhún vai, cầm cốc cà phê tới bàn Lý Hinh Dư, cùng cô ngồi uống cà phê, không nói gì cả.
Lý Hinh Dư đưa mắt nhìn ánh chiều tà xa xa, lại nói: - Cho dù biết đó là ảo giác mỹ lệ, nhưng vẫn hơn không có ảo giác nào, anh có thấy thế không?
- Tôi thà đơn thuần tin đó không phải là ảo giác. Trương Khác cười: - Những thứ mỹ lệ nếu chỉ là ảo giác, thì thế giới này thật khiến người ta chán chường... Cô có thấy thế không?
Lý Hinh Dư nở nụ cười đẹp dẽ: - Anh đúng là vô lại.... cũng phải, đó không phải ảo giác. Thấy Trương Khác còn muốn nói với mình, vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822593/chuong-1136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.