- Đừng nói lung tung.
Mặc dù Trương Khác không bận tâm, nhưng Giang Đại Nhi luôn cho rằng nguồn cơn chuyện này là tại mình, day dứt vô cùng, song không biết phải làm thế nào, Lệnh Tiểu Yến lại còn mang ra làm trò đùa, càng làm cô khổ sở hơn là vô duyên vô cớ bị Diệp Hồng chỉ trích, sau này phải giải thích với trong nhà ra sao, tủi thân vô cùng, chỉ muốn khóc thật to.
Trương Khác thấy Giang Đại Nhi mắt ậng nước, an ủi:
- Chị Đại Nhi, đây là ân oán riêng của tôi với người ta thôi, không phải lỗi của chị đâu.
Quay sang nhìn giám đốc nhà khách vừa chạy tới:
- Công tác bảo an của nhà khách các vị chu đáo quá nhỉ, đã báo cảnh sát chưa?
Viên giám đốc bị y nhìn chằm chằm tưởng chừng như có muôn vàn múi gai chực đâm vào người, giọng không còn lưu loát nữa:
- Dân... Dân cảnh sắp tới rồi.
Trương Khác thu ánh mắt dồn ép lại, nói:
- Dân cảnh tới rồi, bọn họ xử lý thế nào thì xử lý, đừng làm phiền chúng tôi nghỉ ngơi là được...
Chưa dứt lời đã vào nhà khách.
Những người còn lại đưa mặt nhìn nhau, Chu Du hỏi Diệp Tiểu Đồng:
- Cứ thế bỏ qua sao?
Làm sao bỏ qua cho được, đừng quên đây là cô tiểu thư kiêu ngạo của nhà họ Diệp, không phải ai muốn bắt nạt cũng được.
- Trương Khác.
Diệp Tiểu Đồng hét lên, cô thực sự không thể coi chuyện này như chưa xảy ra được, biết rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820638/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.