Triệu Cẩm Vinh bốn mươi sáu tuổi đầu, có thể xưng kiêu hùng ở Hải Châu, trong tay tập đoàn dân doanh lớn nhất thành phố, nhưng tác phong kiếm lợi không từ thủ đoạn của ông ta khiến người ta căm hận, khinh bỉ.
Triệu Cẩm Vinh mặt mày vặn vẹo, nhưng Trương Khác quyết xen vào vụ này thì ông ta chỉ có thể nhịn, nếu không chẳng còn có thể "hô biến" như lời y nói sao? Tức tối đi tới trước mặt Mã Hải Long túm cổ áo hắn hầm hừ:
- Hôm nay xem như mày gặp may, mày nhớ kỹ cho tao, người nhà họ Triệu không phải dễ uy hiếp đâu.
Rồi đẩy mạnh Mã Hải Long đi, phủi tay nói với Trương Khác:
- Chuyện hôm nay cậu không hiểu nên tôi không trách, người cậu có thể mang đi, lần sau không để cậu bắt gặp chuyện tương tự nữa đâu.
Trương Khác cười ha hả, mặt tỏ vẻ quan tâm cực kỳ giả dối:
- Tên này dám uy hiếp người của giám đốc Triệu à? Đúng là hạng bạo dân không nói lý được, phá mấy ngôi nhà thôi mà, có đáng phải mạo hiểm thế không? Có điều nói đi cũng phải nói lại, dân bất úy tử, nại hà dĩ tử cụ chi? Cẩm Hồ không có tâm tư với hạng mục cải tạo thành cổ là sợ gặp phải vài người không sợ chết liều mạng đó...
***Khi dân không sợ chết, làm sao lấy cái chết làm cho họ sợ được.
Triệu Cẩm Vinh hừ lạnh một tiếng quay đầu đi, lúc này Trương Khác lại thấy trong nhà có bốn kẻ nữa đi ra, nhìn cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820615/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.