Mẹ Hứa Tư nhìn con gái, không thấy giống con mình gặp chuyện gì khó khăn, miệng còn mỉm cười, bà biết con gái tâm tư đơn thuần đa cảm, nói không chừng bị chuyện gì đó làm xúc động, lấy khăn lông đưa cho con:
- Không sao thì tốt.
- Mẹ à, vừa rồi cậu gọi điện thoại, nói có người muốn mua nhà của chúng ta, cậu hỏi nhà chúng ta có bán không?
- Thật sao?
Mẹ Hứa Tư không tin lắm:
- Vệ Trung sao không nói với mẹ trước nhỉ.... Hải Sơn, Hải Sơn, anh vào đây mau..
Hứa Hải Sơn đang ở sân giúp người ta sửa xe máy, người nhễ hại mồ hôi, tay đầy dầu mỡ đi vào:
- Chuyện gì thế?
- Vệ Trung nói có người muốn mua nhà của chúng ta, anh quyết đi.
- Có nói mua làm gì không? Mà cái viện tử rách này mà cũng có người mua à? Đương nhiên bán được thì tốt, mặc dù chẳng được mấy đồng, trả được phần nào nợ cũng tốt, nhưng ai chịu mua?
Hứa Hải Sơn mừng cuống lên, nhưng vẫn tỏ ra ngờ vực.
Hứa Tư trả lời cha:
- Cậu không nói ạ, đại khái có người thấy nơi này sắp giải tỏa, mới định tới mua nhà, người thường giải tỏa chẳng được bao tiền, nhưng có người nhờ vả quan hệ, bán được gấp mấy lần...
Chuyện Hứa Tư nói thì Hứa Hải Sơn cũng biết, trước khi có phương án giải tỏa, rất nhiều người mua nhà ở vùng tây Sa Điền, thành phố mặc dù đưa ra tiêu chuẩn giải tỏa, nhưng những người đó chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820606/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.