Trương Khác xấu hổ bế Tích Dung ra ngoài, Phó Tuấn bế Tích Vũ.
Cả nhà Hứa Tư đều ở đây, Trương Khác không dám quá thân mật với cô, Hứa Tư càng có tật giật mình, chỉ chào qua loa rồi lên xe.
Xe đi về phía tây, còn chưa tới phố thị đã nghe thấy tiếng loa oang oang, đêm hôm khuya khoắt còn tuyên truyền chính sách giải tỏa, Phó Tuấn nói:
- Bắc loa được hai ngày rồi, phát suốt, ngay cả ở lầu chuông cũng nghe thấy, nhà quanh đây căn bản đêm không ngủ yên.
Trương Khác cười khẩy:
- Ép người ta chuyển đi đấy, anh cứ đợi mà xem, sau này thủ đoạn của bọn chúng còn nhiều lắm.
Trận hỏa hoạn lần trước mặc dù thành phố và những người như Thiệu Chí Cương đều nghi ngờ địa ốc Cẩm Thành, nhưng tất cả im lặng một cách ăn ý, vì đây chỉ là khởi đầu, vì bọn họ đoán chừng chính sách giải tỏa vùng phía tây sẽ mau chóng khởi động, lúc này gây khó cho Cẩm Thành, khó khăn sẽ mau chóng rơi lại trên đầu bọn họ.
Trong mắt người dân thường, thành phố giao khu bị cháy cho Cẩm Thành là sau vụ hỏa hoạn, không có người chỉ điểm, người dân sẽ không hoài nghi Cẩm Thành.
Qua phố chợ thấy ở giữa chỗ bị cháy dựng một giàn đèn cao xạ chiếu sáng xung quanh như ban ngày, tiếng loa đinh tai nhức óc, xem ra trước khi những hộ kia chịu di dời, loại chuyện này sẽ còn tiếp tục.
~~o0o
Vài thập niên 90, vì để sản xuất nông nghiệp đi theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820580/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.