Trương Khác nhớ lại cái lần chạm vào nơi đó còn chưa có quy mô cụ thể, vậy mà đã bị cắn nát lưỡi, xem ra việc này còn khá khó khăn, thuận theo chiếc eo nhỏ của Đường Thanh nhìn xuống, mông vểnh chân dài, Đường Thanh thực sự thành thành sớm, thành đại mỹ nhân rồi.
Trong ký ức Đường Thanh luôn gầy gò, phát triển không tốt, khuôn mặt luôn đượm buồm u uẩn, đó là do bi kịch lớn gia đình áp ức. Còn hiện giờ Đường Thanh không phải trải qua trắc trở, vẫn giữ được tâm tình thiếu nữ đơn thuần, cơ thể phát triển vượt bậc.
Trương Khác phát hiện ra ngồi xe buýt thật tuyệt, định mỗi tuần bỏ vài ngày ra đi cùng Đường Thanh. Tới khi Trần Phi Dung từ Sa Điền chen lên thì Trương Khác không còn suy nghĩ như thế nữa, y cứ tưởng Trần Phi Dung vẫn giữ thói quen đạp xe tới trường.
Chuyện này nói ra đúng là công lao của Trương Khác, từ lần Trương Khác cho ba tên lưu manh quấn lấy Trần Phi Dung bài học bằng máu, trong chu vi từ Tiền Môn tới Nhất Trung, không một tên lưu manh nào dám đeo bám Trần Phi Dung nữa.
Đường Thanh nhìn thấy Trần Phi Dung, mừng rỡ vẫy tay gọi, ở trạm trước, Trương Khác và Đường Thanh đợi được một chỗ trống, Đường Thanh xấu hổ không ngồi lên đùi Trương Khác, nhưng nhích ra một góc cho y đặt nửa cái mông, lúc này vừa thấy Trần Phi Dung liền đẩy Trương Khác ra giành chỗ cho Trần Phi Dung rồi.
Từ hôm mùng 2 ăn cơm ở nhà Trần Phi Dung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820534/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.