Hứa Tư lề mề ở trong phòng rất lâu mới thu dọn xong, Trương Khác sợ hai người nhìn nhau sẽ lộ sơ hở, vội về phòng mặc y phục, Hứa Tư từ đầu tới cuối không dám nhìn y, cô có tật giật mình mà.
Hôm qua hai người ngủ ngày, nên đêm ngủ bốn tiếng cũng đủ rồi.
Trương Khác bảo Hứa Tư và Giang Đại Nhi tới phòng ăn khách sạn ăn sáng trước, y lại đại khái sắp xếp phòng một chút, đem vật tùy thân theo, ăn sáng xong liền trả phòng luôn.
Từ hôm qua nhiệt độ tăng dần, bầu trời trong hơn, đường cao tốc đã có thể thông hành, đi qua đoạn đường xảy ra tai nạn, ngoại trừ rào chắn bị xe đâm làm méo mó chưa kịp thay thì đã không còn thấy dấu vết nào để người khác tưởng tượng ra vụ tai nạn giai thống làm 8 người chết 7 trọng thương nữa.
Trên đường đi, Giang Đại Nhi nhắc tới tên con nhàu giàu Diệp Hồng, tập đoàn Giang Thiên là xí nghiệp dân doanh khá có thực lực ở Huệ Sơn, dựa vào cha Giang Đại Nhi có chút nghiệp vụ qua lại với tập đoàn Giang Thiên, Diệp Hồng quấn lấy Giang Đại Nhi.
Thì ra nhà Giang Đại Nhi cũng mở một xưởng đúc linh kiện cỡ nhỏ, nhìn cha cô cũng không giống loại người bán con gái kiếm mối làm ăn, Trương Khác nhếch mép nói:
- Hôm nào Đại Nhi tát cho con ruồi đó một phát, họ Diệp này không biết điều, tát chết hắn. Không biết nhìn xem bản thân hắn là là cái hạng gì...
Huệ Sơn cách tỉnh thảnh chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820523/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.