- Hay là không nghe thấy.
Có giáo viên lên tiếng:
- Tôi tới văn phòng gọi ông ấy.
Rồi quay lại tìm, lúc sau Vương Viêm Bân xuất hiện.
Vương Viêm Bân cố trẫn tích hỏi:
- Sao thế, xảy ra chuyện gì.
Nghe mọi người báo cáo xong liền nói:
- Trước tiên đưa thầy Tào tới bệnh viện, để hai em học sinh về nhà đã, muộn lắm rồi, chuyện tới mai giải quyết.
Trương Khác thấy Đồ Phi đứng lỳ ra đó, còn chưa khôi phục lý trí hoàn toàn, kéo hắn rới đi. Tới khu ký túc xá hắn mới như hoàn hồn mở miệng nói:
- Đi, đi uống rượu với tao.
- Mặt đau không?
- *** mày, sao tát mạnh thế?
Trương Khác mặc xác ủy khuất của hắn:
- Biết đau là còn tỉnh táo đấy, mau gọi điện cho ba mày đi, Tào Quang Minh không chết cũng mất nửa cái mạng, mày cho rằng uống rượu là xong à?
Trương Khác bảo hắn đi rửa vết máu, sau đó tới ki ốt báo bên ngoài trường gọi điện về nhà Đỗ Phi, mẹ Đỗ Phi ở nhà, liền hỏi số điện thoại cầm tay của Đỗ Tiểu Sơn, gọi không được, gọi tới khu ủy Tây Thành, tổng đài không chịu chuyển lời giúp, đến khi Đỗ Phi quay ra mới gọi được cho thư ký của Đỗ Tiểu Sơn.
Khi Đỗ Tiển Sơn tới khuông mặt gầy gò đanh lại, môi mím chặt tới trắng bệch.
Đỗ Tiểu Sơn đang họp thường ủy, nội dung là điều chỉnh đường lối kiến thiết thành phố. Nhận được điện thoại của Trương Khác biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820449/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.