- Giám đốc Tương bảo tôi, sau này chiếc Audi chuyên để đưa đón cậu.
Chu Văn Bân cẩn thận không gọi Trương Khác là giám đốc trước mặt Đường Thanh.
- Tôi chỉ đi vài bước là tới, ngồi taxi cũng tiện hơn.
Trương Khác cười hài lòng, thấy Tào Quang Minh đang cảnh giác nhìn ba tên lưu manh, không để ý tới mình, hỏi:
- Chuyện kia là sao đấy?
- Hình như là tìm cậu.
Chu Văn Bân vừa dứt lời thì có người nhận ra Trương Khác, hô lớn:
- Trương Khác ra rồi.
Đám học sinh ở cổng ùa cả tới trước hàng rào sắt, có đứa có ý định lẻn qua cửa nhỏ bị bảo vệ chặn lại, Tào Quang Minh bấy giờ mới chú ý tới Trương Khác, đi tới hỏi:
- Trương Khác, em ra ngoài đánh nhau đấy à?
- Đâu có.
Trương Khác thấy sắc mặt Đường Thanh không ổn, đành giả ngốc:
- Sao thế, bọn chúng tới tìm em à? Vậy để em ra hỏi xem có chuyện gì?
- Em đừng ra vội, trước tiên hỏi rõ chuyện gì đã, trường học phải có trách nhiệm với em, cô Lý sẽ ra ngay đấy.
Trương Khác ngáp, y căn bản chẳng lo gì, nhưng Đường Thanh nắm góc áo y, nghiêng đầu qua thấy cô có vẻ sợ, nhưng mắt đa phần là hưng phấn, chẳng hiểu trong cái đầu nhỏ bé xinh xắn kia đang nghĩ gì?
- Khác thiếu gia.
Tên thanh niên bị Trương Khác đạp gẫy mũi cách hàng rào hô:
- Tôn ca bảo bọn em tới xin lỗi, hi vọng Khác thiếu gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820423/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.