Trương Tri Hành đi làm về, đẩy cửa vào kinh ngạc thốt lên:
- Nhà ta sao có thêm một cô công chúa xinh đẹp thế, có phải Tiểu Khác lừa được ở đâu không?
- Chú Trương này.
Đường Thanh thẹn thùng chào, ánh mắt chuyển qua Trương Khác, thấy y cười xấu xa, mày nhướng lên kiêu ngạo:
- Bằng vào Trương Khác mà lừa được cháu à?
Trương Tri Hành cười, quay sang bảo Cố Kiến Bình:
- Thành ủy mở cuộc họp đột xuất, không biết bao giờ mới xong, chị và Thanh Thanh ăn cơm ở đây đi, kệ thị trưởng Đường.
- Tôi cùng Thanh Thanh Thanh tới đây lúc này tôi chẳng định đem bụng trống về rồi.
Cố Kiến Bình không khách sáo.
Hai nhà đã thân mật tới mức dù Cố Kiến Bình, Đường Thành ở lại ăn cơm cũng chẳng cần đặc biệt chuẩn bị, chỉ thêm hai món ăn so với lúc bình thường.
Cố Kiến Bình là người không che giấu được tâm sự, oán trách:
- Ông Đường nhà tôi lần trước bị lão già họ Vạn ức hiếp tức tới mấy ngày không ngủ ngon, khi làm phó thị trưởng phải nhẫn nhịn, làm thị trưởng vẫn phải nhẫn nhịn, mới bốn chục tuổi đầu tóc mai đã hoa râm rồi, rất nhiều người hơn ông ấy cả chục tuổi mà tóc đen bóng...
Đối với loại lời oán thán này của phụ nữ, Trương Tri Hành không thể cũng không muốn xen vào.
Chuyện Cố Kiến Bình nói là lần quyết định điều chỉnh nhân viên cơ quan trực thuộc của thường ủy thành phố bị hội đồng nhân dân phủ quyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820394/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.