Chạy về nhà, quả nhiên thấy mẹ mặt khó đăm đăm, trước khi mẹ kịp nổi bão tố, Trương Khác vội nói:
- Ài, mệt chết thôi, chị Vãn Tình tìm hộ cho con cô giáo phụ đạo tiếng Anh quá nghiêm khắc, lấy tài liệu khó ơi là khó ra bắt con dịch..
Y lấy tài liệu anh văn ra đưa ẹ, vờ hậm hực nói:
- Đây đâu phải là thứ học sinh sơ trung phiên dịch nổi.
- Đi học thêm tiếng Anh?
Lương Cách Trân hoang mang, con trai nghỉ ba ngày biến mất dạng, lửa giận tích lũy tới mức độ muốn dạy dỗ một bài học nhớ đời, nhưng nhìn thấy tài liệu viết đầy chữ tiếng Anh, phát tiết không nổi:
- Sao hôm qua con không nói? Mẹ Chỉ Đồng vì sao đột nhiên lại giúp con tìm giáo viên tiếng Anh?
- Con nói với chị Vãn Tình, thi cao trung, tiếng Anh kém điểm Đường Thanh, cho nên Đường Thanh đỗ thứ nhất, con đỗ thứ ba. Chị Vãn Tình nói tiếng Anh rất quan trọng, không học tốt không được, còn muốn sau khi con tốt nghiệp cao trung đưa con ra nước ngoài học, bây giờ phải rèn nên nền móng tốt, cô giáo tiếng Anh là bạn chị Vãn Tình...
Lương Cách Trân tin là thật:
- Sao để mẹ Chỉ Đồng phải lo được, bất kể có ra nước ngoài học không thì tiếng Anh cũng phải học cho tốt.
Cô cũng rất chú tâm tới việc Trương Khác ra nước ngoài học, hiện giờ con cháu cán bộ ra nước ngoài thành trào lưu thịnh hành, tuổi tác ra nước ngoài cũng ngày càng nhỏ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820311/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.