Thu dọn xong liền cùng Hứa Tư xuống lầu, Trương Khác muốn về nhà phải qua Sa Điền, liền cùng Hứa Tư đi cùng xe buýt, vừa mới hết giờ làm, xe buýt rất đông, Trương Khác chống hai tay lên cửa sổ xe, bảo vệ Hứa Tư trong lòng, tránh kẻ khác động chạm.
Khi đi qua trạm nhà máy giấy Tân Quang, chẳng thấy ai xuống, lại thêm một đống người, trong xe càng thêm chật chội, Hứa Tư khoanh tay trước ngực, để ngực không dán vào lòng Trương Khác.
Thu vé phía trước lớn tiếng thông báo:
- Tới trạm Tân Quang, tới trạm Tân Quang, đồng chí mới lên xe nhớ mua vé, tra được không mua vé, phạt 100 đồng.
Trương Khác nghe vậy nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trời chiều chiếu lên dòng sông Sơ Cảng lặng lẽ chảy, lóng lánh ánh sóng màu vàng.
- Nhìn gì thế?
- Nhà máy giấy Tân Quang.
Trương Khác mắt xa xăm dõi theo dòng sông bên ngoài:
- Nhìn nó làm gì, bao nhiêu người đang đợi nó đóng cửa, hi vọng nước sông Sơ Cảng được sạch sẽ hơn một chút.
- Chị cũng mong nó đóng cửa à?
- Đương nhiên, hạ lưu Sơ Cảng chính là Sa Điền của chúng tôi, ai mà muốn nhìn thấy dòng sông đen xì xì.
- Công nhân viên nhà máy không nghĩ thế, chị có biết vụ tai nạn này 18 tháng 7 không?
- Sao không biết, bốn chết ba bị thương, thời sự nói lái xe say rượu...
- Không chị say rượu mà còn lái xe quá tốc độ, vào thành phố từ Bắc Quan, tới Phố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820299/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.