Trương Khác do dự, với cái tính của bác cả, có thể cả đời không thèm ngó ngàng tới, nhưng phải nể mặt chú, dù sao họ là anh em ruột, chú tất nhiên mong hai nhà hòa giải mâu thuẫn.
Trương Khác không cho rằng oán hận một người là cả đời không qua lại, biện pháp sảng khoái nhất là đạp kẻ đó dưới chân suốt kiếp, để hắn cẩn thận lấy lòng mình.
Trương Khác thấy mẹ cũng do dự, chẳng trách được, cha lên chức thư ký trưởng, tiền lương chẳng hơn bao nhiêu, chi tiêu lại hơn rất nhiều.
Trương Tri Vi thấy em dâu chần chừ, vội nói:
- Tri Vi nói nhà hàng Tây Thành rất rồi, anh thấy cũng được.
Rồi chẳng đợi Lương Cách Trân trả lời đã đi luôn:
- Anh đi trước đặt 20 mâm, em dâu thấy cần thêm ai cứ gọi điện cho Tri Phi.
Trương Khác thấy mẹ mặt đầy vẻ bất đắc dĩ, cười nói:
- Bày tiệc ở nhà hàng Tây Thành quá phố trương, ba lại là người thích thể diện, nhất định sợ người ta nói ba vừa mới lên làm thư ký trưởng đã muốn moi tiền, chẳng may bác Đường có ý kiến gì thì chẳng phải càng tệ? Tiểu Thanh vào Nhất Trung còn chưa bày tiệc cơ mà.
- Con nói phải.
Lương Cách Trân hơi lo:
- Con bảo phải làm sao đây?
- Muốn con hiến kế cũng được, nhưng sau này mẹ không được kiểm soát con quá nghiêm.
Trương Khác nhân cơ hội nói.
- Thằng nhóc, dám đặt điều kiện với mẹ à?
Lương Cách Trân đưa tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820289/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.