Nhìn thấy cục diện này, Trương Khác bó tay hết cách, chỉ còn biết ngồi đợi người viện kiểm sát tới, hi vọng đi theo trình tự điều tra bình thường cũng có thể mau chóng tra rõ vấn đề.
Trương Khác và cha ngồi im lặng trên ghế, giúp việc mang ba chén trà vào, trà vừa đặt xuống liền nghe thấy trên lầu có tiếng trẻ con khóc toáng lên, tiếng khóc hồi dài hồi ngắn, tiếp đó như có tiếng người từ trên giường lăn xuống đất.
Từ Học Bình chân bước như bay từ thư phòng ra, thấy giúp việc đặt chén trà lên bàn, nghiêm khắc nói:
- Không phải đã nói với cô không được để Chỉ Đồng một mình ở trong phòng sao?
Giúp việc luống cuống không biết làm sao, Từ Học Bình hừ một tiếng, định đi lên lầu.
- Có khách tới nhà, bất kể có là từ Hải Châu hay ở đâu tới, pha trà mời khách là điều lên làm, là tôi bảo Tiểu Chu pha trà đấy.
Một người phụ nữ chừng 50 tuổi từ trên cầu thang xuống, cô bé ngả đầu dựa vào vai bà ta:
- Tiểu Chu, chú Từ mấy ngày nay tính khí không tốt, cháu đừng để trong lòng.
Cô bé vẫn còn khóc thút thít, người khẽ run run, Từ Học Bình không nói, đưa tay đón lấy cô bé từ lòng phụ nữ kia, giọng nói vừa rồi còn lạnh như băng lập tức biến thành mềm mỏng hiền từ:
- Chỉ Đồng, để ông bế cháu nào.
Cô bé rời khỏi lòng phụ nữ kia, mặt nghiêng sang phía Trương Khác.
- Á!
Trương Khác nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820261/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.