"Cộc cộc cộc..." Trương Khác hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, khẽ gõ cửa chứ không ấn chuông.
- Ai đấy?
Giọng của Cố Kiến Bình làm người ta có cảm giác rất lãnh đạm, Trương Khác không có thiện cảm với vợ Đường Học Khiêm, trước năm y 16 tuổi là thế.
Cho dù dùng con mắt thiếu niên thì Cố Kiến Bình là một một phụ nữ cực đẹp, khí chất cao nhã, nhưng đối đãi với người khác rất hững hờ, khiến người ta khó tiếp cận.
Trương Khác không đáp, nghe thấy bên trong có người tới gần, mở lỗ nhỏ trên cửa ra, y lùi lại để người bên trong nhìn thấy mình.
- Trương Khác, sao lại là bạn?
Đường Thanh mở cửa ra, khuông mặt xinh đẹp mừng rõ làm tâm hồn Trương Khác xao động. Đối với Đường Thanh mà nói chỉ là mười ngày nửa tháng chưa gặp mình, với y mà nói, thì mười năm rồi y mới được thấy khuôn mặt người mình yêu mãnh liệt thủa thiếu thời, tim Trương Khác như ngừng đập, thẫn thờ nhìn Đường Thanh, nước mắt thiếu chút nữa trào ra.
Đường Thanh không nhận ra, vui mừng nắm lấy tay Trương Khác, gần như kéo y vào nhà:
- Mẹ ơi, Trương Khác tới này.
Cố Kiến Bình ngồi bên bàn ăn vịn tay lên mặt bàn đứng dậy, sắc mặt xanh xao:
- Ồ, Tiểu Khắc tới à, cháu tới tìm Tiểu Thanh?
Giọng nói trống rỗng, chẳng có tinh thần.
Trương Khác lấy lại bình tĩnh, lúc này phải hết sức bình tĩnh mới được, trải qua bao biến cố y có được sự tự chủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820251/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.