Trương Khác biết trong mắt cha mình còn là thiếu niên 16 tuổi chưa hiểu gì, không phải là đối tượng thảo luận vấn đề. Trương Khác đặt bát mỳ lên bàn, nói:
- Không biết ba mẹ về mấy giờ nên con không nấu, giờ con nấu thêm.
- Để mẹ làm cho.
Lương Cách Trân đi vào bếp.
Trương Khác ấn vai mẹ ngồi xuống ghế:
- Nấu mỳ có gì khó đâu ạ.
Y muốn có thêm thời gian điều chỉnh lại tâm thái trước khi chính thức đối diện với cha mẹ.
Thái ít hành hoa lên bát mỳ, còn trần trứng gà, bê hai bát mỳ ra, Trương Khác phát hiện cha mẹ ngồi trên ghế gần như chưa hề nhúc nhích, hẳn đang phiền muộn vì chuyện của Đường Học Khiêm.
Trương Tri Hành thấy con mang mỳ ra, nhận lấy một bát, kệ mỳ còn nóng, ăn sùm sụp hết bay, đẩy bát ra ngả người về đằng sau, tiếp tục suy nghĩ, nhưng trong đầu rối loạn, chẳng nghĩ ra được cái gì.
Ông vào thư phòng lấy hộp cờ ra, chuẩn bị bày cờ thế. Mỗi khi tư duy đi vào bế tắc, Trương Tri Hành có thói quen tìm người khác chơi cờ thay đổi đầu óc, nhưng tình hình này e chẳng một ai muốn tới nhà, bày kỳ phổ cũng có thể làm đầu óc tĩnh lặng lại chút ít.
Trương Khác từ nhỏ đã học qua cờ vây, tới lớp năm tiểu học, mẹ y không cho học tiếp, vì sợ ảnh hưởng tới học tập, còn nói học cờ vây tính cách đều trầm. Nhưng sau khi trong nhà xảy ra biến cố lớn, Trương Khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820238/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.