Trương Khác nhìn hai tay cùng cơ thể của mình dưới chăn, đúng là không giống hai tay mình khi 30 tuổi, cơ thể cũng gầy gò như thời thiếu niên.
Nếu là mơ, vì sao chân thực như thế? Chưa biết chừng mình trở về 14 năm trước thực.
Trương Khác nhìn cha mẹ đứng trước mặt mình, không biết phải nói gì, song bệnh nhân luôn có lý do không nói.
Dù cảm giác chân thực như thế, Trương Khác thà tin đó là một giấc mộng, 14 năm trước với cả nhà Trương Khác mà nói đều là một cơn ác mộng, ai mà muốn thấy nó lần nữa.
Khi tỉnh lại lần nữa, Trương Khác đói mềm ruột, đã có cảm giác đói, cho thấy cơ thể bắt đầu khôi phục rồi.
Tù đầu giường đặt một bát cháo, bên trên có trứng trần và hành, bốc mùi thơm mê người, trong ngoài phòng đều không có người, chắc đi cả rồi.
Trương Khác công chịu nổi cám dỗ của mùi thức ăn, cựa mình ngồi dậy, thầm nghĩ:" Dù có mơ cũng không lý nào để mình đói", liền ăn hết vào bụng, lại nằm một lúc nữa, chân tay mới dần dần có sức lực.
Trương Khác đẩy cửa vào phòng vệ sinh, nhìn chằm vào bản thân, mặt nhợt nhạt đầy vẻ bệnh tật, cằm gầy guộc, mắt thất thần, môi mỏng manh, trên môi có chút lông tơ, chính là bản thân năm 16 tuổi. Nếu không phải nhìn thấy trong gương, chỉ bằng hồi tưởng, chẳng nhớ lại được khuôn mặt chân thực như thế.
Rốt cuộc là sao đây? Trương Khác tát vào mặt, không dám dùng sức, có hơi đau. Giấc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820234/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.