Edit: Ngọc Hân
Tư tưởng của Đại tư mã và Thừa tướng không gặp nhau, chuyện này làm chư vị đại thần ở đấy đều khó xử, trong lòng tự cân nhắc một hồi, cảm thấy Vương thị hiện giờ không thể đắc tội nhất vẫn là Vương Dự, nên kiên trì muốn ký thư ủng hộ Đại tư mã. LQĐÔN
Còn phụ tá trong phủ đều do Thừa tướng làm chủ, sai đâu đánh đó, dù ngay từ đầu có chút xem thường Tư Mã Vanh, nhưng một khi Thừa tướng đã mở miệng, ngẫm nghĩ cũng thấy vô cùng có lý, tất nhiên muốn chuyển sang ủng hộ quyết định của Thừa tướng, vì vậy hai bên tranh chấp một hồi lâu.
Vương Dự thấy thái độ Vương Thuật Chi kiên quyết, tức giận không thôi: “Thuật Chi, con cũng biết đây là cơ hội tốt để ta quay về Kinh châu mà? Bây giờ ta một thân một mình ở lại kinh thành, cách xa đại quân Kinh châu, Đại tư mã ta đây chẳng phải chỉ còn cái vỏ bọc không à?”
Từ lúc bắt đầu đến giờ, trên mặt Vương Thuật Chi vẫn chứa ý cười, thản nhiên nói: “Bá phụ cứ yên tâm để Dữu đại tướng quân ra trận, bá phụ và đám tướng sĩ chẳng lẽ khoanh tay đứng nhìn không? Ngộ nhỡ đại quân của Dữu thị gặp thất bại, bá phụ ở lại kinh thành muốn tiếp viện cũng không kịp, tất nhiên nên sớm trở về chuẩn bị tốt tất cả mọi thứ. Ngày mai con dâng thư xin chỉ, sắp xếp cẩn thận, Hoàng thượng chắc chắn đồng ý cho bá phụ rời kinh.”
Vẻ mặt Vương Dự vẫn đầy tức giận, phất tay áo hừ lạnh nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lam-duoi-thanh/1498044/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.