- Lâm Khâm thế nào rồi ạ?
Vương Trạch Vinh quan tâm hỏi.
Bí thư Lâm khẽ lắc đầu nói:
- Thằng đó tự làm tự chịu.
Mặc dù ngài nói như vậy nhưng Vương Trạch Vinh có thể nhìn ra Bí thư Lâm không thể vui nổi.
Kéo Vương Trạch Vinh sang bên, Bí thư Lâm nói:
- Tôi biết tình hình hội nghị hôm nay, có một số việc gấp không được. Nói thật tôi vẫn muốn xây dựng quân đội mạnh, thông qua mấy năm cố gắng thì tôi tin quân đội Trung Quốc sẽ càng lúc càng mạnh và đủ sức đương đầu mọi thử thách.
Nghe vậy, Vương Trạch Vinh mới biết Bí thư Lâm không phải không muốn chiến, mà do ngài biết quân lực Trung Quốc còn yếu. Ông khi còn đương chức vẫn luôn cố gắng để quân đội mạnh lên.
Vương Trạch Vinh cũng biết Bí thư Lâm nhắc đây là bảo vệ hắn. Trong hội nghị hôm nay Vương Trạch Vinh cũng thấy bây giờ hắn còn chưa đứng vững nên cần nhẫn nhịn.
- Bí thư Lâm, tôi biết nên làm như thế nào.
Vương Trạch Vinh nói.
Vương Đại Hải bị cao huyết áp không ảnh hưởng quá lớn. Bởi vì cứu kịp thời nên ngày hôm sau là ông về được nhà Vương Trạch Vinh.
Thấy Vương Đại Hải có chút mệt mỏi, Tiền Thanh Phân cười mắng:
- Ông già này, vừa vào Trung Nam Hải mà đã làm ông ngã xuống là sao?
Ngồi trên sô pha, Vương Đại Hải nói:
- Bà cho rằng ai cũng có thể vào Trung Nam Hải sao? Tôi không phải kích động vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3038924/chuong-1542.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.