Nhìn lão Dương rời đi, Thư Đạo Lâm đúng là thầm than có việc mới biết lòng người.
Mấy hôm nay Thư Đạo Lâm cảm thấy rất khó chịu vì mọi người nhìn thấy mình là lảng tránh như sợ bị liên lụy.
Bà vợ đã xin nghỉ phép mà lên Bắc Kinh. Chị ta nói bây giờ đã rất nguy hiểm nên cần nhờ người kia giúp.
Nhìn cửa vắng tanh, Thư Đạo Lâm lắc đầu. Uy thế của quyền lực đúng là mạnh, trước đây lúc rảnh rỗi còn có vài người tới nói chuyện, nhưng bây giờ lại không còn một ai.
Thư Đạo Lâm cười thầm trong lòng, nói về chỗ dựa mình sao lại không có, đến lúc đó phải xem mọi người thấy như thế nào.
Mặc dù nghĩ như vậy nhưng Thư Đạo Lâm y vẫn có chút lo lắng, Vương Trạch Vinh kia sẽ ra tay chứ?
Đối với Thư Đạo Lâm mà nói thì đây là cơ hội cuối cùng. Y biết chỉ cần Vương Trạch Vinh ra tay thì mọi việc sẽ được giải quyết êm thấm.
Chuyện đến nước này, bọn họ chỉ mong Vương Trạch Vinh sẽ giải quyết cho mình.
Thư Đạo Lâm vốn là người thanh cao, liêm khiết nhưng thông qua việc này y mới hiểu thêm về chính trị, thấy mọi thứ rõ ràng hơn nhiều.
- Lão Thư, quên báo với anh là hội nghị tổ chức hội nghị thường trực Ủy ban, mọi người đều đang chờ anh.
Chánh văn phòng Ủy ban Tô Chung Tiến gọi điện tới cho Thư Đạo Lâm.
Nghe thấy thế Thư Đạo Lâm thiếu chút nữa muốn chửi người.
Tiểu nhân đắc chí.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3038907/chuong-1533.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.