Vương Đại Hải gần đây lại về Khai Hà, mỗi ngày ông đến nhà máy cũ chơi cờ với bạn bè.
Sau khi biết con Vương Đại Hải làm quan to, mọi người thấy ông đều rất kính trọng, ngay cả nhiều quan chức chính quyền thấy Vương Đại Hải đều gọi ông là Vương lão.
Vương Đại Hải bây giờ coi như người nổi tiếng ở Khai Hà. Mọi người nhắc tới ông đều giơ ngón cái lên và nói: Con ông ta rất giỏi, là Ủy viên Bộ Chính trị.
Cầm cốc trà, Vương Đại Hải đi dọc theo trụ sở nhà máy, trên đường có không ít người chào ông.
- Bác Vương, hôm nay trông khá vui vẻ.
- Đại Hải, con chú bao giờ về Khai Hà?
Vương Đại Hải rất thích cảm giác này, ông chỉ muốn cười phá lên vì tự hào.
Đi đến chỗ đánh cờ của mấy ông bạn, một người vội vàng đi lấy ghế cho ông.
Vương Đại Hải ngồi xem hai người đang đánh cờ.
- Bác Vương, tôi vừa đi qua nhà anh, Thanh Phân đi mua đồ ăn.
Nghe thấy giọng, Vương Đại Hải ngẩng lên thì thấy là Trương Huệ Quyên. Người phụ nữ này sau khi biết con ông làm Ủy viên Bộ Chính trị liền không ngừng tới nhà làm ông có chút phiền phức.
- Ừ, bà ấy đi mua đồ ăn.
- Lát nữa tôi bảo Tiểu Như mang đồ ăn cháu nó làm cho hai bác.
Nói xong lời này Trương Huệ Quyên liền cười cười rời đi.
Trương Huệ Quyên vẫn luôn cố ý ra vẻ mình rất thân thiết với Vương gia.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3038848/chuong-1504.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.