Uông Nhật Thần vốn chỉ định gọi mấy ông lão kia tới để kéo gần khoảng cách giữa họ với Vương Trạch Vinh. Nhưng bây giờ ông thấy cả Thủ tướng và Trịnh Ân Bảo cũng tới, ông mới nhớ ra Vương Trạch Vinh đã không còn như trước. Hắn còn trẻ đã thành Ủy viên Bộ Chính trị khiến không ai có thể coi nhẹ được.
Thấy mọi người đến chào Vương Trạch Vinh, Uông Nhật Thần thở dài một tiếng. Vương Trạch Vinh đã vào Bộ Chính trị, hắn cần nhiều đồng minh. Nếu không thì Vương Trạch Vinh làm sao có tiếng nói của mình. Quyền lực ở đâu cũng vậy, lực lượng có tác dụng quyết định. Ngay cả Trịnh Ân Bảo và Thủ tướng đều có suy nghĩ như vậy.
Ông có chút đắc ý, cháu gái mình là vợ Vương Trạch Vinh, Uông gia có Vương Trạch Vinh thì không bao giờ ngã.
Lại nghĩ tới con của Uông Phỉ, Uông Nhật Thần có chút đắc ý, lúc đó Uông gia sẽ có người kế nghiệp.
Ở đây có nhiều lão đồng chí, dù là ai cũng không thể ra vẻ lãnh đạo.
Đừng nhìn mấy người này đã lui nhưng mọi người đều biết sức ảnh hưởng của bọn họ rất mạnh.
- Đồng chí Vương Trạch Vinh, tôi sớm nghe nói cậu dạy Thái cực quyền cho mọi người nhưng không có cơ hội học. Hôm nay cậu phải hướng dẫn tôi một chút đó.
Nhâm Hạo Khải cười nói.
Đối với người Nhâm gia, Vương Trạch Vinh đâu dám chậm trễ nên vội vàng nói:
- Phó Ủy viên trưởng Nhâm muốn học thì không vấn đề gì.
- Ha ha,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3038761/chuong-1459.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.