Nghe từng người nói chuyện, Vương Trạch Vinh nhìn vào người đàn ông trung niên đang cắm đầu ghi chép. Đây là người duy nhất Vương Trạch Vinh thấy có nhiều chính khí của Học viện Dân tộc.
Đến lượt người này phát biểu, Vương Trạch Vinh nghe rất chăm chú. Đợi người này nói xong, Vương Trạch Vinh cảm thấy đây là người muốn làm việc nhất, tất cả lời phát biểu đều rất bình thường, không hề ra vẻ như những người khác.
Vương Trạch Vinh nhíu mày nói:
- Xin hỏi anh tên gì?
Mọi người đều đang quan sát Vương Trạch Vinh, thấy hắn nhíu mày thì mỗi người nghĩ mỗi kiểu. Bốn người còn lại của Học viện Dân tộc đều thở dài một tiếng thầm nghĩ Bí thư Vương không coi trọng người này.
Không bị vẻ mặt của Vương Trạch Vinh ảnh hưởng, vị giáo viên nói:
- Bí thư Vương, tôi là Trịnh Nhã Quang.
Y nói chuyện rất đơn giản.
Vương Trạch Vinh gật đầu không nói gì.
Kết thúc hội nghị, Vương Trạch Vinh không nói gì mà đứng dậy đi ra ngoài.
Ngay khi Vương Trạch Vinh rời đi không lâu, năm người của Học viện Dân tộc mang theo tâm trạng khác nhau đi ra ngoài. Mọi người có nhiều suy nghĩ về hội nghị hôm nay. Đắc ý nhất là Chu Chí Lệ vì biểu hiện của mình. ả có chút đắc ý, vì hôm nay mà ả đã chuẩn bị rất nhiều. Đoạn nào nên nói, lúc nào cần có vẻ mặt gì thì đã tập nhiều trước gương. Nhất là lúc khóc thì ả đã bôi dầu vào tay.
Chu Chí Lệ là người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3038650/chuong-1404.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.