Cùng Uông Nhật Thần về Uông gia, Vương Trạch Vinh thấy Uông Kiều và Uông Phỉ đều ngồi đây.
- Chị Ngô, chị mang cháu đi chơi.
Uông Phỉ nói với người phụ nữ làm bảo mẫu cho Uông gia nhiều năm.
Thằng bé thấy Vương Trạch Vinh liền vội vàng chạy tới bên cạnh hắn, không muốn rời đi.
Bảo mẫu Ngô cười nói với đứa bé:
- Khai Vận, cháu không phải muốn chơi xích đu sao, bác mang cháu đi.
Cuối cùng thằng bé mới bị dụ dỗ đi chơi.
Thấy con của Uông Phỉ, trong mắt Uông Kiều lộ ra một tia hâm mộ.
Vương Trạch Vinh có thể nhìn ra ánh mắt của Uông Kiều nên nói:
- Tiểu Kiều, em và Lâm Khâm thế nào rồi?
Uông Kiều chưa nói gì, Uông Phỉ đã nói:
- Còn có thể thế nào, lừa phụ huynh mà thôi. Bọn họ mặc dù ở chung một nhà nhưng ngủ khác phòng.
Uông Phỉ nói làm Uông Kiều đỏ mặt. Cô trừng mắt nhìn Uông Phỉ mà nói:
- Lo chuyện của em đi.
- Em nói không đúng sao? Chị tự nói đi, hai người vào phòng chỉ là lừa phụ huynh. Ai chẳng biết một người ngủ trên giường, một người ngủ ghế.
Vương Trạch Vinh có chút ngạc nhiên nhìn hai người, lại nhìn Uông Nhật Thần.
Uông Nhật Thần thở dài một tiếng mà nói:
- Nếu không được thì ly hôn đi, đừng tự hành hạ mình.
Vương Trạch Vinh cũng nói:
- Lâm Khâm làm gì vậy chứ, chuyện vợ chồng thì đàn ông phải nhường chứ?
Uông Kiều mất hứng nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3038640/chuong-1400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.