Vương Trạch Vinh cũng không rõ mình định như thế nào với Thư Ý. Lần trước rõ ràng Lý Kiền Ý muốn đưa Thư Ý cho hắn, mà Thư Ý xem ra cũng muốn như vậy. Nhưng sau vụ cháy lần đó thì hai người không hề gặp lại. Lần này đột nhiên gặp lại, Vương Trạch Vinh không khỏi có chút động tâm.
Lý Kiền Ý lần trước đã tặng Thư Ý một ccawn biệt thự, nếu không nhận Thư Ý thì Lý Kiền Ý sẽ có suy nghĩ. Vương Trạch Vinh tin rằng Lý Kiền Ý đang chú ý tới việc này.
Vương Trạch Vinh dù sao bây giờ cũng không có việc làm, hắn cũng muốn hiểu về tình hình quan trường xung quanh Hải Đông nên do dự một chút rồi đi theo Thư Ý quay về.
Thấy Vương Trạch Vinh đồng ý nghe bố mình nói chuyện, Thư Ý vui vẻ rút điện thoại di động ra gọi cho em gái, bảo cô dẫn bố mẹ tới đây.
Thư Ý khoác tay Vương Trạch Vinh một cách tự nhiên. Lần này bố mẹ cô đến, cô chẳng qua chỉ là muốn về Hàng Châu một chút mà thôi. Bây giờ gặp Vương Trạch Vinh, lại nghĩ Vương Trạch Vinh nhất định có thể giúp bố cô giải quyết vấn đề, cô liền coi Vương Trạch Vinh là người đàn ông của mình.
Vương Trạch Vinh mặc dù thích cảm giác này nhưng nghĩ đến ánh mắt bố mẹ cô nên cười nói:
- Đừng làm người nhà cô hiểu lầm.
Thư Ý lúc này mới đỏ mặt nhưng không bỏ tay ra. Cô nhỏ giọng nói:
- Em không sợ, ngài sợ gì?
Con gái bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3038620/chuong-1389.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.