Nghĩ đến Bí thư Lâm, Vương Trạch Vinh chỉ có thể lắc đầu. Ngài làm Tổng bí thư nhưng tư tưởng lại gắn chặt với quốc gia. Ví dụ như chuyện cẩu Lâm Khâm, nếu như là mấy người Uông Nhật Thần thì cũng không phải suy nghĩ nhiều. Bí thư Lâm lại khác, ngài phải suy nghĩ cho dân chúng cả nước. Xảy ra chuyện như vậy làm Bí thư Lâm rất mâu thuẫn. Ngài vừa mong có thể làm như Uông Nhật Thần, nhưng nếu làm như vậy sẽ gây ảnh hưởng không tốt đối với quốc gia.
Vương Trạch Vinh suy nghĩ một chút rồi nói với Uông Phỉ:
- Bí thư Lâm nói bảo tối nay anh tới nhà, đến lúc đó cũng gọi cả em và Lâm Khâm tới.
Uông Kiều biết sự nặng nhẹ của chuyện này nên cô nói với Vương Trạch Vinh:
- Trạch Vinh, anh yên tâm. Ở việc này em không làm khó anh.
Vương Trạch Vinh nhìn Uông Kiều và thầm nghĩ cô đúng là rất thông minh, chỉ qua việc này cô đã nghĩ tới ảnh hưởng đến hắn.
- Đến lúc đó cũng nên ngồi xuống nói chuyện. Bí thư Lâm quan tâm đến việc lớn quốc gia, tuổi cũng đã cao.
Vương Trạch Vinh thở dài một tiếng mà nói.
- Chuyện của em và Lâm Khâm dù nói đến đâu cũng không có kết quả. Có nói thì cũng chỉ là lừa hai gia đình mà thôi. Trạch Vinh, ở chuyện này em làm phiền anh. Nếu không có chuyện của anh thì bố Lâm Khâm cũng không làm khó anh. Anh yên tâm, em biết nên làm như thế nào.
Vương Trạch Vinh đang định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3038601/chuong-1380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.