Ngay khi mọi người đang suy nghĩ thì Phó chủ tịch Quân ủy Trung ương Lưu Nhất Quốc từ tốn nói:
- Nghe xong mọi người phát biểu, tôi cũng muốn nói suy nghĩ của mình. Bây giờ một số người cho rằng sự phát triển của Nam Dương chậm hơn các nơi khác. Càng vì thế mà cho rằng vị trí đầu tàu của Nam Dương nên để tỉnh khác thay thế. Đầu tiên là tỉnh Giang Sơn vượt qua Nam Dương, bây giờ Nam Điền lại có xu thế phát triển hơn hai nơi kia. Từ sự phát triển của hai nơi này thì chúng ta đều thấy một người là đồng chí Vương Trạch Vinh. Mọi người nói rất đúng, đồng chí Vương Trạch Vinh có công lớn đối với hai nơi này. Tôi đột nhiên có suy nghĩ, Nam Dương nếu là đầu tàu của Trung Quốc, mặc dù bây giờ xuất hiện một ít vấn đề nhưng phát triển chậm thì nguyên nhân trong này là gì? Có phải là quan niệm của cán bộ Nam Dương có vấn đề? Có nên phái đồng chí Vương Trạch Vinh tới Nam Dương để thay đổi tình hình không?
Ai cũng biết Lưu Nhất Quốc là người của Lão bí thư, y nói đây là nhằm thẳng vào Ngô Tán Lâm.
Lưu Nhất Quốc nói như vậy làm cho vẻ mặt Lô Ninh Quốc đỡ hơn. Lô Ninh Quốc nhìn chằm chằm vào Ngô Tán Lâm đầy tức giận.
Lô Ninh Quốc trong lòng rất khó chịu với Ngô Tán Lâm. Mặc dù y coi như đã xong nhưng Ngô Tán Lâm vì giữ chức cho Nam Dương mà nhảy ra ép y, điều này y sao có thể chấp nhận.
Lô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3038514/chuong-1344.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.