Sau khi ăn cơm xong, mọi người rời khỏi Vệ gia.
Ngồi trong xe, Vệ Thục Phương nói:
- Trạch Vinh, chuyện này chưa bàn với con mà đã nói với ông ngoại, con không có ý kiến gì chứ?
Vương Trạch Vinh thầm nghĩ dù sao cũng nói rồi, hơn nữa là người một nhà thì mình có thể làm gì. Vì thế hắn cười nói:
- Ông ngoại rất tốt.
Vương Trạch Vinh về Uông gia và nói chuyện hôm nay với Uông Nhật Thần, Uông Nhật Thần nói một câu:
- Lão này đúng là rất trung thành.
Uông Nhật Thần nói với Vương Trạch Vinh:
- Bảo sao con cái Vệ gia lại phát đạt như vậy. Cháu đi theo lão đến gặp Lão bí thư cũng tốt.
Vương Trạch Vinh biết Uông Nhật Thần và Vệ Hồng Lâm có mâu thuẫn nên không nói nhiều ở việc này.
Vương Trạch Vinh nhớ đến lúc trước Lão bí thư rất quan tâm mình, hắn sớm muốn đến gặp Lão bí thư nhưng sợ thân phận không phù hợp.
Mọi người nói chuyện một lúc Vệ Thục Phương liền về nhà gặp chồng.
Nhìn Vệ Thục Phương vui vẻ như vậy, Uông Nhật Thần nhíu mày rồi nói với Vương Trạch Vinh:
- Cả đời không biết muốn làm gì, tranh đoạt có tác dụng gì chứ?
Vương Trạch Vinh nói:
- Mỗi người chỉ cần khi về già đều nhớ đến những chuyện trước đây, chỉ cần không phụ với đời là được.
- Nói thì dễ, ai dám nói mình không phụ một đời.
Uông Nhật Thần lắc đầu nói.
Uông Nhật Thần hỏi Uông Phỉ:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037900/chuong-1050.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.