- Bí thư Vương, đây là sách ngài cần, tôi mới mượn của thư viện ngày hôm qua về.
Sài Trí Văn nói. Thật là kỳ quái, gần đây Vương Trạch Vinh lại thích xem sách về kinh tế đối ngoại, bảo hắn mua một ít sách thì hắn lại không muốn, kêu là lãng phí.
- Ừ, Trí Văn, anh đến đại học Bắc Dương hỏi thăm một chút, tôi muốn tới được xếp lớp học chương trình kinh tế đối ngoại.
Vương Trạch Vinh nói.
Sài Trí Văn đáp ứng.
Nhìn Sài Trí Văn đang chu đáo thêm nước ấm cho mình, Vương Trạch Vinh liền động lòng.
- Trí Văn, có muốn xuống bên dưới nhậm chức nào không?
Lời của Vương Trạch Vinh khiến cho Sài Trí Văn kinh hãi, vội vàng nói:
- Bí thư Vương, có phải tôi làm không tốt điều gì không?
Vương Trạch Vinh mỉm cười nói:
- Chỉ được cái đoán mò, anh không thể cả đời làm thư ký được, tôi định để anh tới giữ chức vụ một địa phương nào đó, như vậy mới có lợi cho sự phát triển của anh.
Sài Trí Văn nói có phần vương vấn:
- Bí thư Vương, tôi vẫn muốn làm thư ký cho ngài!
Vương Trạch Vinh bảo Sài Trí Văn ngồi xuống nói:
- Sau nhiệm kỳ mới, tôi có khả năng sẽ rời khỏi Bắc Dương, anh hiện giờ là thư ký của tôi, trước tiên xuống dưới làm một bí thư huyện ủy đi. Hi vọng anh có thể thể hiện được trình độ.
Lúc này Sài Trí Văn mới biết ý của Vương Trạch Vinh đích thực là vì tiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037826/chuong-1013.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.