Tối hôm qua cùng hai mẹ con Lữ Hàm Yên đi dạo trên phố cả đêm, đến giờ Vương Trạch Vinh còn thấy mỏi mệt. Cả nhà cùng nhau đi dạo phố đến khuya mới về, đi ngủ cũng đã muộn. Sáng sớm hôm sau còn đang ngủ thì Hạng Định liền lái xe chạy tới. Sau khi kéo Vương Trạch Vinh tỉnh dậy, đúng là hắn có gì đó khó chịu.
Rửa mặt xong Vương Trạch Vinh đi ra, nhìn thấy bộ dạng này của Hạng Định, có chút kì lạ trách:
- Sao vừa sáng sớm đã đến đây với vẻ mặt hậm hực như vậy?
Hạng Định buồn bực nhìn về phía Vương Trạch Vinh nói:
-Không hiểu từ đâu em lại có thêm một cậu em, anh nói như thế em có dễ chịu được không?
Vương Trạch Vinh nghe nói như thế, mắt trợn trừng nói:
- Như thế nào cơ?
-Anh không tin?
Hạng Định trừng mắt tỏ vẻ không nói dối Vương Trạch Vinh.
Vương Trạch Vinh lắc lắc đầu còn chút ngái ngủ, lúc này mới tỉnh táo, ngạc nhiên nói:
- Cậu vừa nói cái gì? Cậu có em trai?
- Là em trai cùng cha khác mẹ.
Vương Trạch Vinh sững sờ nhìn Hạng Định một lúc.
Đương nhiên Vương Trạch Vinh biết gia cảnh của Hạng Định. Cha hắn là Hạng Kiền đã sáu mươi tuổi, mẹ hắn còn trẻ nhưng cũng phải ngoài năm mươi. Hai người cơ bản không có khả năng lại sinh thêm đứa nữa. Như vậy đứa nhỏ này chỉ có thể là con của Hạng Kiền và người tình của lão sinh ra.
Ừ, việc này có chút phức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037805/chuong-1002.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.