Thấy Vương Trạch Vinh đồng ý để Liễu Mộng Dao ngồi bên, Hạng Định vui vẻ nói:
- Vương ca, đến đây thì coi như về nhà, không vấn đề gì. Anh cứ yên tâm. Sau này anh muốn thì cứ đến chỗ em, đảm bảo không có ai làm phiền.
Trên sân khấu vẫn tiếp tục biểu diễn, các tiết mục đều rất đặc sắc.
- Xem ra công ty chú không ít người tài.
Vương Trạch Vinh khen.
Hạng Định có chút đắc ý nói:
- Dù sao làng giải trí vốn là như vậy, chỉ cần có thế lực thì phát triển rất nhanh.
- Phải chú ý nhiều việc kinh doanh đó.
Vương Trạch Vinh nói.
- Em không thể so sánh với anh. Em vốn thích chơi đùa. Anh yên tâm, người đến đây hôm nay đều là tự nguyện. Làm tốt thì công ty sẽ toàn lực bồi dưỡng.
Vương Trạch Vinh lắc đầu, Hạng Định bây giờ đã thay đổi nhiều, có thể do tính cách thiếu gia của y. Chẳng qua Vương Trạch Vinh lại không hề phản cảm với Hạng Định, hắn lại thấy Hạng Định rất thân thiết với mình.
Vương Trạch Vinh vẫn nhớ khi mình vừa vào Hạng gia, trong đám cháu Hạng gia thì chỉ có Hạng Định tốt với mình.
Liễu Mộng Dao dùng dĩa đút một miếng táo cho Vương Trạch Vinh, cô rất khó hiểu nhìn hắn. Cô nghe Chủ tịch Hạng không ngừng gọi Vương Trạch Vinh là Vương ca, cô thấy Chủ tịch Hạng rất kính sợ thanh niên trước mặt. Cô đang thầm đoán thân phận của Vương Trạch Vinh.
Là hoa khôi của Học viện, xung quanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037756/chuong-979.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.