Tối đó Vương Trạch Vinh ăn cơm ở nhà Hạng Nam. Hạng Nam sau khi lên làm phó Thủ tướng thì không mấy khi về nhà ăn cơm.
Con Vương Trạch Vinh được ông bà ngoại rất yêu quý, rất nghịch. Nhìn con trai, Vương Trạch Vinh nói với Lữ Hàm Yên:
- Anh thấy phải dạy con thật nghiêm. Bây giờ không ít gia đình quan chức coi con như ông hoàng, như vậy không tốt cho sự phát triển của chúng.
Hứa Tố Mai bực mình nói:
- Trẻ con hiếu động là tốt, mẹ thích trong nhà có đứa bé hiếu động.
Lữ Hàm Yên cười nói:
- Em hiểu ý anh, sau em sẽ chú ý.
Hạng Nam cười nói:
- Trạch Vinh nói đúng. Từ nhỏ phải tăng cường dạy dỗ con cái, phải nghiêm khắc thì mới có lợi cho tương lai.
Trong lúc ăn mọi người nói chuyện rất hòa hợp.
Hứa Tố Mai thấy tình hình nhà mình mà rất vui. Lần này con rể quý về Bắc Kinh, bà thầm quan sát con gái. Thấy Lữ Hàm Yên rất hạnh phúc, Hứa Tố Mai mới yên tâm. Xem ra Vương Trạch Vinh không vì có Uông Phỉ mà đối xử không tốt với con gái mình.
Hứa Tố Mai liếc nhìn bụng Lữ Hàm Yên và thầm nghĩ không biết con gái mình có thai được nữa không? Nếu có hai thằng cháu thì nhà càng vui hơn.
Đối với việc Lữ Hàm Yên có con thứ hai, bà thấy rất bình thường.
Hạng Nam cảm thấy Vương Trạch Vinh làm rất tốt ở Bắc Dương. Ông mới đầu còn lo Vương Trạch Vinh đến Bắc Dương không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037752/chuong-977.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.