Ra khỏi trụ sở Tỉnh ủy, Bàng Vũ Hán nói với Vương Trạch Vinh:
- Bí thư Vương, cần quân đội giúp thì cứ nói.
Vương Trạch Vinh bắt chặt tay đối phương mà nói:
- Vậy cảm ơn nhiều.
Mặc dù không nói nhiều nhưng tâm trạng Vương Trạch Vinh rất vui vẻ. Bàng Vũ Hán là người Lâm hệ, y ủng hộ mình đã nói rõ vấn đề.
Đối với Bắc Dương bây giờ, Vương Trạch Vinh không thèm để ý. Hội nghị thường vụ Tỉnh ủy thì sao, chẳng qua chỉ là phê bình mình mà thôi, có thể làm gì mình? Mình là Thường vụ tỉnh ủy, Phó bí thư Tỉnh ủy, Tỉnh ủy Bắc Dương không có biện pháp làm gì hắn. Hơn nữa Tổng bí thư còn hy vọng mình tạo thành lỗ thủng lớn ở Bắc Dương mà.
Ngồi trong xe, Vương Trạch Vinh gọi điện cho Trâu Tùng Diệu mà nói:
- Thông báo các Thường vụ thị ủy tham gia hội nghị sau một tiếng nữa.
Trâu Tùng Diệu hôm nay rất lo lắng, nhận được điện của Vương Trạch Vinh ả vội vàng đi thông báo.
- Không thể thấy rõ.
Trâu Tùng Diệu thông báo xong liền lẩm bẩm một tiếng.
Lần trước thái độ của Tư Mã Sơn làm ả rất kích động. Nhưng sau khi Tư Mã Sơn rời đi, ả liền tỉnh táo lại. Ả càng lúc càng không rõ tình hình Xuân Dương bây giờ.
Là một quan chức, ả rất phản cảm với việc hôm qua. Khi tự mình tới hiện trường, ả cảm thấy kẻ dùng biện pháp quá khích này là không có lý trí. Làm như vậy có tác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037714/chuong-958.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.